[2011] 17/03: HỒNG NHUNG – Bom hạt nhân trong gói quà nhỏ buộc nơ…

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

[2011] 17/03: HỒNG NHUNG – Bom hạt nhân trong gói quà nhỏ buộc nơ…

Bài gửi by Tansy on Sun Mar 20, 2011 8:16 pm

Tôi bắt gặp Hồng Nhung (HN) trong chiếc đầm màu phấn hồng, mũ cùng màu kiểu cô đào Jane March, dưới ánh sáng âm và chiếc sofa màu mận chín đậm tinh thần Đông Dương thuộc địa, chiếc ly sứ mỏng dính trang nhã của Temple Café – một khung hình hoàn hảo gợi nhớ tới bộ phim của đạo diễn Jean – Jacques Annaud…





a. Phong cách
1. Trang phục của chị khiến tôi bất ngờ, thú vị. Nhưng tôi đang thắc mắc: Nếu chúng ta hẹn nhau ở một địa điểm khác, chẳng hạn như NYDC café, đậm tinh thần hậu công nghiệp, hay một không gian tràn ngập nhạc hip hop, chị sẽ đổi trang phục chứ? Chị luôn lựa chọn trang phục kỹ để nó thật “ăn” với nơi mình hiện diện, đúng vậy không?
- Chắc thế! Quần quần áo áo, diện vào, ngúng nguẩy trước gương… cũng là một trong những cái vui hằng ngày của việc được làm phụ nữ. Tôi thích cái thiên biến vạn hoá của thời trang.
Ngoài điều mà bạn đang nói đến thì cao hơn thế nữa: sự phù hợp! Thấy thế nào là đẹp, biết thế nào là phù hợp xưa nay vẫn là điều thách thức ghê gớm nhất cho giới phụ nữ chúng ta. Ai cũng có kiểu của riêng mình. Với tôi, thời trang đến và đi, chỉ có phong cách là ở lại!
2. Nhiều năm nay, chị luôn xuất hiện thật duyên dáng trong trang phục của nhà thiết kế người Pháp Valerie McKenzie. Chị nói sao về sự kết hợp này?
- Valerie là người phụ nữ đẹp và có gout nhất mà tôi từng gặp. Cách chị ăn mặc khác đơn giản, không một chút cố gắng, cứ như buổi sáng thức dậy, lấy chiếc áo váy vắt hờ trên ghế mặc vào rồi café sáng ngoài vườn trước khi đến xưởng thời trang. Ở chị luôn toát lên sự an nhiên của người hiểu đời, vẻ nữ tính, cái rạng rỡ cuốn hút của người sáng tạo… Tôi may mắn được Val may áo cho, không phải chỉ là may đo cho những bộ cánh, mà là hình thànhh cho một phong cách trong ăn mặc khi lên sân khấu. Tôi học được nhiều điều từ Val, từ chuyện mặc kín nhiều khi là sexy hơn mặc hở, sự hoàn hảo có khi ở ngay trong chỗ chưa hoàn hảo, nhiều khi sự lý thú nằm ngay ở một chút lả lơi, thay vì rất hoàn chỉnh đến từng chi tiết…
b. Vẻ đẹp
1. Khán giả trung tuổi vẫn còn nhớ một HN ngày xưa, gầy gò, răng khểnh, hồn nhiên và nghênh ngang như một chú bé… Từ khi nào chú vịt con xấu xí “lột xác” thànhh thiên nga?
- Ha ha … Trời ơi, “ô mai sấu cuối lọ” đây! Vừa yếu vừa xấu, đã thế còn gầy giơ xương. Mỗi lần đi lưu diễn, tôi chăm chăm lo ăn, lo ngủ cho có đủ sức hát. Sợ soi gương lắm, mà việc bắt mình cứ phải soi suốt. Thấy bạn nào béo, thèm được giống bạn ấy. Và hơn tất cả, ước ao có hàm răng đều, không “tranh nhau làm tổ trưởng”, lên TV, mất hết 9inch răng!!! Năm 2005, tôi quyết định niềng răng.
2. Chị đang tạo nên một nghịch lý: tuổi trẻ chưa chắc đã đồng nghĩa với sự hấp dẫn..
- Ấy ấy, tôi chỉ thú nhận là vừa yếu vừa xấu thôi, không có nghĩa là không hề hấp dẫn nhé!!! (Cười vang). Nhưng, cảm ơn bạn có ngụ ý khen ngợi. Ừ, tôi không còn là “vịt con xấu xí” nữa, vì từng này tuổi rồi thì còn “vịt con” gì nữa, với lại, đã hết thời “điếc không sợ súng”, phải biết làm gì để cải tạo “vốn tự có”. Yoga cứu đời tôi! Tôi đã luyện tập đều đặn hơn 10 năm nay. Vâng, phụ nữ chứng ta hoàn toàn có thể khoẻ hơn và đẹp hơn, hấp dẫn hơn được, nếu ta thực sự muốn thế!
3. “Thực sự muốn thế”, chị xem việc giữ gìn sức khoẻ và sắc đẹp đối với mình như một quyết tâm, một ý chí?
- Ừ, lúc hạ quyết tâm thì nghe ngon ơ: cần tập thể thao đều đặn, cần sinh hoạt điều độ, với chế độ dinh dưỡng tốt, nghỉ ngơi đầy đủ… vân vân và vân vân… Còn từ lý thuyết đến thực hành thì: hôm nay bận quá, tạm gác chuyện tập tành; người hơi khó ở, tập một nửa bài thôi; phim bộ đang hay, xem tiếp muộn tí, mai ngủ bù… Và lúc phải đấu tranh tư tưởng nhất là ngay trước giờ đến phòng tập. Ôi có đủ cả tám vạn lý do để “tạm nghỉ một buổi này thôi”!. Trong tất cả những chuyện đầu tư mà tôi biết đến, thì việc đầu tư cho sức khoẻ và theo sau đó là sắc đẹp, là chuyện đầu tư nghiêm túc nhất, trường kỳ nhất!
4. Quan điểm của chị về phẫu thuật thẫm mĩ? Chị nói gì về chuyện phụ nữ phải đi kéo dài chi, căng da, nâng ngực, bơm môi… để đạt đến một vẻ đẹp rất công nghiệp và nhàm chán, khi mà họ có những lựa chọn ít đau đớn và ít tốn kém hơn?
- Tôi không chống lại phẫu thuật thẫm mỹ, nhưng cho rằng việc mọi người cùng rập khuôn một kiểu thời trang là ngây ngô rồi, giờ có kiểu như vậy, áp dụng trên chính cơ thể của mình thì … thật là không cần thiết và … phiêu lưu quá! Nhiều khi một nét không hoàn hảo trên mặt hay cơ thể người phụ nữ lại tạo ấn tượng và tính cách riêng. Và cái đẹp với người này chưa chắc là hay cho người khác. Marilyn Monroe đi vào huyền thoại với những đường cong gợi cảm, trong khi Audrey Hepburn đóng dấu cái đẹp đẳng cấp, rất nữ tính với dáng người siêu gầy, ngực nhỏ, chân thon,…
5. Người ta nói rằng vẻ đẹp từ bên trong của người phụ nữ mới quan trọng, nó như ánh sáng trong một ngôi nhà. Chị làm thế nào để duy trì được thứ ánh sáng mà không nguồn năng lượng công nghiệo nào có thể thay thế này?
- Có thể đó là ánh sáng của sự nhật biết. Hồi nhỏ tơi hưởng mọi thứ một cách khơi khơi, đương nhiên như là không khí, đầu chỉ bận rộn với những chuyện mà mình cho là quan trọng, đi lướt qua, không có thời gian dừng lại thấy cái đẹp xung quanh, không kịp nhâm nhi cả những cái đẹp nho nhỏ mà mình tạo nên như trong một bài hát, như chính ngôi nhà mình vừa cất công xây dựng, hay chỉ giản đơn là món ăn ngon mình vừa nấu để đãi bạn bè,… Tôi vừa viết về sự nhận biết này trong bài hát mới nhất của mình tên là Confession.
Sự nhận biết cho tôi thấy mục đích sống không chỉ là liên tục đạt được, đạt được,… mà còn là sự tận hưởng cái đẹp quanh mình một cách thong thả. Nhận biết và tận hưởng cái đẹp, và lại có cơ hội ít nhiều tạo nên những điều đẹp đẽ nho nhỏ - thứ ánh sáng ấy có đủ để cho bạn cảm thấy yêu đời hơn? (Dừng lại, tay chống cằm rồi cười mỉm). Có cái gì đó làm cho mình tự nhiên toả sáng khi mình … yêu.





c. Tình yêu
1. Tình yêu luôn là nguồn năng lượng mạnh mẽ vượt trội – ước gì định lý này sai đi một chút. Nhưng làm sao duy trì nó khi mà bản chất tình yêu là thứ rất mong manh? Nguồn năng lượng này coi bộ không vững bền như Thuỷ điện Thác Bà hay Trị An nhỉ?
- Mong manh mới càng quý! Vững bền như thuỷ điện Thác Bà hay Trị An mà lắm lúc cũng trục trặc, khiến thành phố vẫn chịu mất điện liên miên; tôi làm sao chắc được làm thế nào duy trì nguồn năng lượng vô hình và mong manh ấy? Thì cứ xin hưởng thứ ánh sáng làm rạng rỡ mặt người một cách đầy biết ơn cho đến bao giờ…
2. Chị từng lập gia đình rồi lại thôi. Làm thế nào khi nguồn năng lượng này vụt tắt?
- Đấy là kinh nghiệm buồn của riêng tôi. Có khi người ta lập gia đình để thấy tình yêu đã hết. Cũng có khi có tình yêu trong đời chẳng bao giờ đi đến hôn nhân.
3. Điểm chung nhất ở những người tình của chị là gì?
- Đều là đàn ông.
4. Họ yêu điều gì ở chị?
- Vì tôi rất đàn bà.
5. Họ nhận xét về chị thế nào?
- Họ bảo tôi là bom hạt nhân đựng trong gói quà nhỏ có buộc nơ!
6. Nghe nói năm ngoài chị đã từng bí mật đính hôn?
- Chuyện có 2 người biết đã không còn là bí mật. Ở đây có 50 người!!!
7. Anh ấy cuốn hút chị vì điều gì?
- Ồ, không giống nhưn một kiểu hình mẫu trong sách báo, anh ấy, đơn giản là hợp với tôi, bằng cả những gì khác biệt. Anh ấy không nhìn hay tối xử với tôi khác đi khi tôi mặc trên người bộ trang phục lộng lẫy nhất, trong tâm trạng hào hứng nhất; hay khi tôi đầu bù tóc rối, khóc thút thít vì một chuyện buồn… Với anh, tôi là người đàn bà trẻ con, có chút kinh nghiệm sống và vụng về có khi đến ngây thơ của người nghệ sĩ chỉ tập trung vào âm nhạc.





d. Tình bạn
1. Chị hay nhắc đến bố, ông ấy thật đặc biệt, phải không? Tình bạn giữa chị và bố thế nào?
- Vâng, bố tôi là một người đặc biệt. Tâm hồn rất nhạy cảm của ông được giấu sau vẻ ngang tàng của người đàn ông bất cần, rất hài hước nhưng lại nóng như một lò lửa. Ông có thể thiêu đốt hết những gì xung quanh nhưng lại hấp dẫn đến độ người ta có thể dễ dàng “nghiện” ông.
Bố tôi là con một trong gia đình, nhưng lại có cả một dàn bạn bè thân đến như ruột thịt – những trí thức hàng đầu của Hà Nội một thời. Họ gặp nhau hằng ngày ở nhà tôi, số 11 đường Điện Biên Phủ. Tôi mỗi ngày phải rửa một chậu bát to, và thỉnh thoảng chạy nhanh ra chợ cửa Nam mua thêm vài bìa đậu, mắm tôm về cho các bác nhắm rượu. Họ cho tôi kinh qua một trường đại học suốt mười mấy năm đầu của cuộc đời – ngôi trường mà ngày nay ta không đóng tiền để đi học được. Chính bố tôi và bè bạn của ông đã vô tình dạy cho tôi chữ Tình Yêu lớn trong đời, nó rộng hơn tình yêu đôi lứa.
2. Nói về tình yêu rộng lớn hơn đôi lứa, chị khiến người nghe liên tưởng ngay đến một người, Tình bạn ấy bắt đầu ra sao?
- Vâng, tôi gặp nhạc sĩ TCS vào tối hôm trước thì từ sáng hôm sau, ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau. Ngày ấy tôi mới vào SG. Hằng ngày tôi phóng như bay trên chiếc Honda 50, trưa đi học ở trường Đại học Tổng hợp, tối đi hát. Từ ngày biết anh, tôi thôi cặm cụi đi chợ, nấu vội bữa cơm trưa rồi đến trường mà ăn trưa với anh. Bữa trưa ở nhà anh bao giờ cũng giản dị, nhưng thanh thoát. Không khí thoải mái mà vẫn kiểu cách. Anh cho tôi niềm vui và hình như tôi cũng mang niềm vui đến cho anh. Có nhiều tiếng cười, có nhiều đêm hát, nhiều chuyến đi,… Ngày vui dường như tiếp ngày vui. Tôi sẽ mãi nhớ hình ảnh của anh, với chiếc mũ vải trên đầu, giữa trưa đi băng qua khu chợ họp đông đúc, với tôi theo sau, tay bám vào cánh tay gầy của anh… Chúng tôi đi thu bài hát mà anh vừa viết xong. Tôi cũng sẽ không quên cảm giác gió thổi vù vù bên tai trong đêm, khi tôi chở anh trên chiếc Honda 50 màu xanh đậm của tôi, băng qua cầu SG, đến thăm người bạn anh ở ngôi nhà nhở bên sông ở An Phú,…
TCS là của tất cả những người VN yêu nhạc anh. Còn tôi, giữ lại ký ức của riêng mình, chúng sẽ ở lại mãi mãi trong tôi…





e. Sự nghiệp âm nhạc
1. Chị vừa nhắc đến dự án âm nhạc mới, yếu tố đột phá nhất của nó là gì?
- Tôi không nghĩ đến “yếu tố đột phá”, chỉ nhận ra có khá nhiều điều là đầu tiên: lần đầu tiên tôi sẽ hát những bài hát trong những vở nhạc kịch nổi tiếng thế giới, lần đầu tiên có được cả Quốc Trung và Hoài Sa trong cùng một dự án âm nhạc, lần đầu tiên được thực hiện chương trình thu thanh với dàn nhạc giao hưởng VN, lần đầu tiên kết hợp với nhạc trưởng Lê Phi Phi, lần đầu tiên cùng viết bài hát với Dương Khắc Linh và Thanh Bùi…
Đây sẽ là chương trình với thách thức cao nhất cho bản thân tôi từ trước đến nay về kỹ thuật thanh nhạc, cụ thể là phong cách nhạc kịch. Tôi đã đến Anh, chủ quan vì tự cho mình là một ca sĩ chuyên nghiệp đã có nhiều năm kinh nghiệm, mà chưa hiểu rằng đây là loại hình nghệ thuật hát khác hẳn với cách hát nhạc pop của tôi. Tôi bỗng trở thành em bé chập chững biết đi, phải học cái mới từ đầu…
Thực hiện chương trình này, tôi chuẩn bị tư tưởng cho mình sẽ phải vượt qua rất nhiều khó khăn: dự án âm nhạc sẽ cần đến cả trăm con người, từ nhạc công, nhạc sĩ, kỹ sư âm thanh, kỹ thuật viên… Mà ở ta, tập trung được 10 con người cùng làm việc một lúc đã không phải là việc dễ dàng!
2. Ồ, một địa hạt mới. Cô Bống đang lội ngược dòng, để tìm kiếm một công chúng riêng?
- Để có được kết quả thu thanh trung thực, gợi cảm nhất, anh Quốc Trung (giám đốc sản xuất) đã cùng với kỹ sư âm thanh Doãn Chí Nghĩa (người được tu nghiệp chuyên về thu thanh cổ điển tại Đức) phải làm việc trước đó nhiều giờ để set up một phòng thu mới toanh ngay chính trong khán phòng hoà nhạc của Nhà hát giao hưởng.
Hoài Sa, đạo diễn âm nhạc, đã bay cùng tôi ra Hà Nội, có mặt ở khán phòng thu với đôi tai master của mình, đảm bảo tinh thần của những bài phối được thể hiện đúng nhất bởi dàn nhạc giao hưởng. (Hầu hết các bài do anh phối, cùng với anh Quốc Trung, Trần Mạnh Hùng, Craig Amstrong và các bản phối nguyên bản trong các vở nhạc kịch). Chưa có chương trình nào đòi hỏi nhiều công sức và sự tập trung cao độ đến thế! Các nhạc công đã chơi hết sức mình và nhạc trưởng Lê Phi Phi đã hoàn thành công việc chỉ huy của mình một cách ngoạn mục. Nhóm làm phim của anh Phạm Hoàng Nam đã ghi lại những hình ảnh chúng tôi kết hợp làm việc với nhau trong suốt 8 buổi tập luyện và thu thanh, những kỷ niệm ấy sẽ được dựng lại trong video clip anh Nam sẽ đạo diễn, đi cùng thành một bộ với CD.
f. Hobbies
1. Thú vui lúc rảnh của chị là gì?
- Nấu thử các món ăn mới và tán phét với mẹ Mai, chơi với 2 con trai của Hà Kiều Anh (tôi là mẹ đỡ đầu của bé Kingsley), xem phim , đi café với hội độc thân (càng thú vị khi chính mình không còn độc thân nữa)…
2. Màu sắc mà chị luôn nghĩ đến?
- Màu trắng – bởi tuỳ ánh sáng phản chiếu vào, nó có thể thay đổi muôn màu.
3. Vật nuôi mà chị đang có?
- Tôi có bầy cá và mấy chú rùa đã sống hoà bình 10 năm nay, mèo Kitty nhị thể, đuôi cụt, không xinh đẹp nhưng đầy cá tính. Tôi đã nghĩ phải kiếm một con nữa cho Kitty đỡ cô đơn. Nhưng giờ chúng tôi chuyển về quận 2, Kitty có bạn thân là con mèo đen trắng bên hàng xóm, mời nhau về party suốt, rồi ngủ vùi bên thềm nhà cổ… Nó không còn ngồi ngóng hàng giờ bên hồ, nhìn chăm chăm vào lũ cá đang bơi lội tung tăng, hay rình chờ lũ rùa lên bờ thì xồ ra doạ nạt nữa…
4. Đĩa nhạc, liveshow, bộ phim mà chị vừa xem qua?
- CD Cocktail của Hà Anh Tuấn, liveshow Eric Clapton ở Hongkong và phim King’s speech.
5. Nếu thực sự có một “ngày tận thế” như trong film 2012 của đạo diễn Roland Emmerich, là một công dân được chọn lên tàu, và được mang theo 3 thứ, chị mang theo gì?
- Bàn chải đánh răng, thảm tập yoga và Iphone 4 của tôi.
(Phạm Tường Vân thực hiện – Elle Việt Nam số tháng 4. 2011)
avatar
Tansy
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 232
Join date : 19/07/2010

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết